Khi nghiên cứu vườn truyền thống ở Việt Nam trong mối quan hệ với truyền thống cảnh quan Trung Hoa, một vấn đề dễ gặp là sự tương đồng về hình thức. Cây xanh, mặt nước, đá, các công trình kiến trúc và những khoảng không gian được tạo lập giữa kiến trúc với thiên nhiên đều có thể xuất hiện trong cả hai truyền thống. Vì vậy, nếu chỉ dựa vào sự hiện diện của một yếu tố riêng lẻ để xác định đặc điểm của một khu vườn thì chưa đủ cơ sở.