Hà Giang: Cao nguyên đá Đồng Văn tiếp tục nhận danh hiệu Công viên địa chất toàn cầu

Hà Giang: Cao nguyên đá Đồng Văn tiếp tục nhận danh hiệu Công viên địa chất toàn cầu

Đầu tháng 9/2023, Hội đồng mạng lưới công viên địa chất toàn cầu UNESCO tại Hội nghị quốc tế lần thứ 10 Cao nguyên đá Đồng Văn tiếp tục công nhận danh hiệu Công viên địa chất toàn cầu UNESCO lần thứ ba. Lễ đón nhận danh hiệu này được tổ chức tối 28/10 tại thị trấn Đồng Văn (Hà Giang).
11:26, 01/11/2023
Tỉnh Hà Giang đón nhận danh hiệu Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Cao nguyên đá Đồng Văn lần thứ 3 (Ảnh: Báo Hà Giang).

Theo đó, ngày 3/10/2010, Cao nguyên đá Đồng Văn được UNESCO chính thức ghi danh là Công viên địa chất toàn cầu, trở thành công viên địa chất đầu tiên của Việt Nam và là công viên thứ hai tại khu vực Đông Nam Á. Đầu tháng 9 năm 2023, Hội đồng mạng lưới công viên địa chất toàn cầu UNESCO tại Hội nghị quốc tế lần thứ 10 tổ chức ở Ma-rốc tiếp tục công nhận danh hiệu Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Cao nguyên đá Đồng Văn lần thứ ba.

Ông Nguyễn Văn Sơn - Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang nhận định, sau hơn 13 năm phát triển, được sự quan tâm hỗ trợ của lãnh đạo Đảng, Nhà nước, Chính phủ, các bộ, ngành và mạng lưới công viên địa chất toàn cầu UNESCO, Hà Giang nỗ lực bảo tồn, phát huy giá trị di sản địa chất, văn hóa, tạo sinh kế đa dạng, nâng cao đời sống đồng bào các dân tộc, gắn với đảm bảo quốc phòng - an ninh.

Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang Nguyễn Văn Sơn phát biểu khai mạc buổi lễ (Ảnh: dangcongsan.vn).

Chủ tịch UBND tỉnh Hà Giang cho biết lượng khách đến với Hà Giang từ hai nghìn lượt khách vào năm 2010 tăng lên nhanh chóng, đạt mốc 2,2 triệu lượt vào năm 2022 và dự kiến cả năm 2023 sẽ đạt trên 3 triệu lượt khách. Du lịch phát triển theo hướng bền vững đã và đang tạo nguồn sinh kế, nâng cao thu nhập, giảm nghèo, làm thay đổi rõ nét cuộc sống nơi cao nguyên đá.

Phát biểu tại buổi lễ, Ông Hoàng Đạo Cương - Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao, Du lịch - cho biết Việt Nam có 57 danh hiệu UNESCO gồm các di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới, khu dự trữ sinh quyển thế giới, di sản tư liệu thế giới, công viên địa chất toàn cầu... Hầu hết địa phương có di sản được UNESCO đánh giá cao trong công tác quản lý, bảo vệ và khai thác giá trị di sản, để di sản thực sự là tài sản đóng góp quan trọng trong công tác phát triển kinh tế - xã hội của địa phương.

“Việc thúc đẩy mô hình phát triển xanh, sạch và bền vững thông qua các Công viên địa chất toàn cầu ở Hà Giang, Cao Bằng, Đắk Nông… đặc biệt là tại Cao nguyên đá Đồng Văn là hướng đi phù hợp với định hướng chiến lược phát triển văn hóa và phát triển du lịch của đất nước”, ông Hoàng Đạo Cương cho biết.

Ông Hoàng Đạo Cương - Thứ trưởng Bộ Văn hóa, Thể thao, Du lịch phát biểu tại buổi lễ (Ảnh: Trường Hùng).

Thứ trưởng Hoàng Đạo Cương khẳng định từ sau khi Cao nguyên đá Đồng Văn được công nhận Công viên địa chất toàn cầu UNESCO vào năm 2010, diện mạo Hà Giang nói chung, vùng Công viên địa chất toàn cầu UNESCO Cao nguyên đá Đồng Văn nói riêng đã khởi sắc, các di sản văn hóa, di sản địa chất, đa dạng sinh học được bảo tồn phát huy, trở thành điểm đến hấp dẫn của du khách trong và ngoài nước.

Hà Giang cần tiếp tục bảo tồn, phát huy các giá trị di sản địa chất, di sản văn hóa và cảnh quan thiên nhiên trên vùng Cao nguyên đá Đồng Văn, tiếp tục đổi mới và cải thiện mạnh mẽ môi trường đầu tư gắn với đào tạo nguồn nhân lực, đào tạo nghề gắn với giải quyết nguồn nhân lực tại chỗ nhằm giảm nghèo bền vững, đảm bảo an sinh xã hội để đạt mặt bằng phát triển chung trong vùng và cả nước.

Ai quyết định điều gì đáng được bảo tồn? Quyền lực và di sản ở Mỹ Latinh

Khi bước vào bảo tàng, dạo bước qua trung tâm lịch sử, hay xem danh sách các di sản được bảo vệ của một quốc gia, chúng ta hiếm khi nghĩ về quá trình đằng sau những lựa chọn đó. Ai đã quyết định, thay mặt cho tất cả chúng ta, rằng một số đồ vật, địa điểm và công trình kiến ​​trúc xứng đáng được bảo tồn và phổ biến, trong khi những thứ khác bị loại bỏ?

Khi nào các công trình kiến ​​trúc bắt đầu có ý nghĩa? Suy nghĩ lại về di sản trong bối cảnh địa phương

Một công trình vẫn đang được điều chỉnh, sửa chữa và tranh luận đã được công nhận là Di sản Thế giới. Một công trình khác, có tầm ảnh hưởng tương đương, phải tồn tại năm thế kỷ trước khi có ai đó xem xét việc bảo vệ nó. Đây không phải là một điều bất thường trong hệ thống di sản; mà chính là hệ thống đó. Trên khắp thế giới, kiến ​​trúc không già đi với tốc độ như nhau bởi vì bản thân thời gian không trung lập. Nó mang tính văn hóa, chính trị và vô cùng bất bình đẳng. Cái mà chúng ta gọi là "di sản" không chỉ đơn thuần là kiến ​​trúc cổ; mà là kiến ​​trúc đã đạt đến đúng thời điểm ở một địa điểm cụ thể.

Di sản chuyển động: Những công trình kiến ​​trúc của Bangkok tiếp tục được đổi mới

Di sản kiến ​​trúc không chỉ là những gì một công trình đã từng có, mà còn là những gì nó tiếp tục trở thành: một quá trình dài xây dựng, tái xây dựng và tái sử dụng theo thời gian. Ở những nơi có cơ hội, sự liên tục này tạo ra một trạng thái nhiều lớp - trong đó du khách có thể chứng kiến, trải nghiệm và cảm nhận sự thay đổi dần dần về cấu trúc, vật liệu, trật tự không gian và cách sử dụng của một công trình, và đôi khi thậm chí còn tham gia vào quá trình chuyển đổi đó.

Di sản sau thất bại: Chúng ta sẽ giữ lại gì từ những sai lầm kiến ​​trúc ngày nay?

Di sản kiến ​​trúc thường được mô tả là những gì trường tồn theo thời gian. Tuy nhiên, sự trường tồn không giải thích được tại sao một số công trình được bảo tồn trong khi những công trình khác lại biến mất. Nhiều tác phẩm hiện được bảo vệ như di sản văn hóa từng bị chỉ trích, tranh cãi hoặc công khai bác bỏ; chúng bị cáo buộc là sai lệch về mặt xã hội, có khiếm khuyết về vật chất hoặc mang tính biểu tượng thái quá. Tuy nhiên, theo thời gian, chính những thiếu sót đó lại trở thành trọng tâm ý nghĩa của chúng khi di sản nổi lên như một quá trình diễn giải chậm và không ổn định.

Cẩm nang kiến ​​trúc thành phố Tashkent: Mười công trình kiến ​​trúc hiện đại lai ghép thời Liên Xô

Nằm dọc theo Con đường Tơ lụa lịch sử ở Trung Á, Tashkent là một thành phố có lịch sử lâu đời kéo dài hàng nghìn năm. Kiến trúc lịch sử của thành phố nổi tiếng với những sân trong, mái vòm và đồ gốm sứ màu xanh lam, đặc trưng của di sản triều đại Timurid. Là thủ đô của Uzbekistan ngày nay, thành phố đã bị sáp nhập vào Đế quốc Nga vào thế kỷ 19, trước khi trở thành một nước cộng hòa Xô Viết. Trong thời gian thuộc Liên Xô, thành phố trở thành một ví dụ về hiện đại hóa, tôn vinh những thành tựu xã hội chủ nghĩa ở châu Á. Trận động đất kinh hoàng năm 1966 đã thúc đẩy quá trình hiện đại hóa này khi thành phố được tái thiết, dẫn đến sự ra đời của nhiều công trình kiến ​​trúc hiện đại mà Tashkent nổi tiếng ngày nay.

Ý kiến của bạn

SunGroup
VINGROUP
Rạng Đông
Nam Group
Mây trà shan
Vinmikh