Tọa đàm: Giới thiệu cuốn sách “Mỹ thuật và nghệ thuật ứng dụng ở Việt Nam nửa đầu thế kỷ XX từ góc nhìn giáo dục nghệ thuật”

Tọa đàm: Giới thiệu cuốn sách “Mỹ thuật và nghệ thuật ứng dụng ở Việt Nam nửa đầu thế kỷ XX từ góc nhìn giáo dục nghệ thuật”

(Vietnamarchi) - Chiều 11/11, tại Hà Nội, trong khuôn khổ Lễ hội Thiết kế Sáng tạo 2024, Sở Văn hóa và Thể thao Hà Nội đã phối hợp với Tạp chí Kiến trúc tổ chức Tọa đàm, giới thiệu cuốn sách “Mỹ thuật và nghệ thuật ứng dụng ở Việt Nam nửa đầu thế kỷ XX từ góc nhìn giáo dục nghệ thuật”…
09:29, 12/11/2024

Tọa đàm do ThS. Phạm Minh Quân điều phối, bên cạnh đó có sự tham dự của TS Phạm Long (đồng chủ biên công trình) và một số diễn giả, tác giả như: KTS. Trần Huy Ánh - Ủy viên Thường vụ Hội Kiến trúc sư Hà Nội; TS. KTS Lê Phước Anh - Chủ nhiệm khoa Kiến trúc, Đô thị và Khoa học bền vững, Trường Khoa học liên ngành và Nghệ thuật, ĐHQGHN; Nghệ sĩ Nguyễn Thế Sơn - Trường Khoa học liên ngành và Nghệ thuật, ĐHQGHN và họa sĩ Nguyễn Đức Hòa.

Cuốn sách cùng tên tọa đàm là một công trình nghiên cứu quan trọng cho thấy một bức tranh về sự vận động và thay đổi mang tính bước ngoặt nền nghệ thuật lẫn giáo dục nghệ thuật tại Việt Nam nửa đầu thế kỷ XX.

Cuốn sách Mỹ thuật và nghệ thuật ứng dụng ở Việt Nam nửa đầu thế kỉ XX - Từ góc nhìn giáo dục nghệ thuật do Phạm Long và Trần Hậu Yên Thế đồng chủ biên.
Cuốn sách Mỹ thuật và nghệ thuật ứng dụng ở Việt Nam nửa đầu thế kỉ XX - Từ góc nhìn giáo dục nghệ thuật.

Công trình góp phần khảo cứu, cung cấp thông tin lưu trữ sử học, báo chí nhằm làm sáng tỏ thêm sự ra đời, hình thành, phát triển của Trường Mỹ thuật Đông Dương (sau này là Trường Mỹ thuật và Nghệ thuật Ứng dụng), đặc biệt là xu hướng mở rộng giáo dục nghệ thuật cho các nghệ nhân, thợ cả.

Cùng tầng lớp thợ vẽ thuần túy thủ công và cổ truyền, là sự ra đời của họa sĩ, với sáng tạo nghệ thuật mang tính chất cá nhân cao, là sự kết hợp hài hòa giữa tinh hoa nghệ thuật Việt Nam và giáo dục nghệ thuật mang tinh thần khai phóng của phương Tây.

Đồng thời, cuốn sách làm rõ những đóng góp và ảnh hưởng của Trường Mỹ thuật Đông Dương đối với sự tiến bộ của toàn thể xã hội Việt Nam với nhiều lĩnh vực khác nhau trong nửa đầu thế kỷ XX và kéo dài tới ngày hôm nay, như học giả Đào Duy Anh đã nhận định trong Việt Nam văn hóa sử cương (1938) rằng “… Trong nghệ thuật sử nước ta, Trường ấy (tức Trường Mỹ thuật Đông Dương) có cái địa vị rất trọng yếu là làm trung tâm cho một cuộc cải tạo lớn”.

Cuộc cải tạo lớn đó, có sự tham gia song hành với các tổ chức văn hóa xã hội dân sự như Hội Khai Trí Tiến Đức, Hội Trí Tri, phong trào Nhà Ánh Sáng và phong trào Cải cách Y phục của Tự Lực văn đoàn trong thập niên 1930-1940, hay sự liên hợp nhuần nhuyễn với Khu Đấu xảo Hà Nội/Bảo tàng Maurice Long, tạo ra một hệ sinh thái nghệ thuật – không gian công nghiệp văn hóa sáng tạo, trong đó Trường Mỹ thuật Đông Dương như một hạt nhân làm nảy sinh mô hình. Mô hình này cũng là kết quả nỗ lực Victor Tardieu và một số nhân vật kiệt xuất (Crevost, Hoàng Trọng Phu, Jonchère...) của Đông Dương hồi đầu thế kỷ XX phối hợp xây dựng nên (với sự kết hợp các loại hình hoạt động giáo dục nghệ thuật chính quy, giáo dục bổ túc, bàng thính, phối hợp triển lãm và hội chợ, hợp tác bảo tàng, làng nghề, hoạ thất và trường mỹ thuật).

Đặc biệt, tác phẩm cũng đề cập tới một số nhân vật có vai trò quan trọng trong sự hình thành và phục hưng nền nghệ thuật lẫn thủ công mỹ nghệ Việt Nam. Phản ánh tính mở đường, tiên phong, thử nghiệm, không ngừng cải tiến, cải tổ để phù hợp với hoàn cảnh và thời thế thay vì cứng nhắc, bảo thủ, học phiệt, đặc biệt đề cao yếu tố bản địa, dân tộc.

Chia sẻ tại Tọa đàm, TS. Phạm Long, nhà nghiên cứu mỹ thuật, đồng chủ biên tác phẩm cho biết, lịch sử giáo dục nghệ thuật nói chung và lịch sử giáo dục nghệ thuật thị giác nói riêng ở Việt Nam thực sự bắt đầu từ thời Pháp thuộc. Giáo dục nghệ thuật thị giác trên bình diện phổ thông và chuyên nghiệp đã được người Pháp thiết kế trong chương trình giáo dục công… Cuốn sách đặt Trường Mỹ thuật Đông Dương trong tiến trình giáo dục nghệ thuật thị giác thời thuộc địa qua hệ thống nghị định, báo cáo và tư liệu cho thấy những cái nhìn cụ thể và toàn diện hơn về ngôi trường đặc biệt này.

Theo ThS. Phạm Minh Quân, Trường Khoa học liên ngành và Nghệ thuật (ĐHQGHN), hiện đã có nhiều công trình nghiên cứu về lịch sử, văn học Việt Nam đầu thế kỷ XX, nhưng công trình này mang đến những tư liệu làm thay đổi nhận thức về lịch sử nghệ thuật ở Việt Nam. Tác phẩm nhìn về Mỹ thuật Đông Dương như một giai đoạn đặc biệt, tạo ra bước chuyển mình của nghệ thuật Việt Nam. Trước kia nghệ thuật trung đại Việt Nam có nghệ sĩ tập thể, khuyết danh, biểu hiện rõ nhất trong điêu khắc, kiến trúc. Tuy nhiên, dưới sự giáo dục của hàn lâm phương Tây đã xuất hiện hội họa, điêu khắc và kiến trúc. Mỹ thuật Đông Dương còn được coi là di sản có giá trị đến hôm nay ở góc độ khai phóng trong giáo dục nghệ thuật…

Nhấn mạnh về vai trò và ý nghĩa của cuốn sách, KTS. Trần Huy Ánh -  Ủy viên Thường vụ Hội Kiến trúc sư Hà Nội khẳng định, cuốn sách được coi là một công trình sử liệu.

Cuốn sách “Mỹ thuật và nghệ thuật ứng dụng ở Việt Nam nửa đầu thế kỷ XX từ góc nhìn giáo dục nghệ thuật” dày 348 trang, khổ 16x24cm, do TS. Phạm Long và Trần Hậu Yên Thế đồng chủ biên. Sách gồm 2 phần: Nghị định và báo cáo; Báo chí và bình luận giúp người đọc có cái nhìn đa chiều về lịch sử giáo dục nghệ thuật Việt Nam giai đoạn đầu thế kỷ XX. Công trình có ý nghĩa to lớn khi ra đời vào dịp kỷ niệm 100 năm thành lập Trường Mỹ thuật Đông Dương, tiền thân của Trường Đại học Mỹ thuật Việt Nam (1924-2024).

 

Lotus Clubhouse/MIA Design Studio

(Văn bản mô tả do KTS cung cấp) Lotus Clubhouse được hình thành từ ý tưởng thiết kế như một sinh thể sống, thở cùng nhịp điệu của địa hình và thiên nhiên bao quanh. Công trình không xuất hiện như một khối kiến trúc tách biệt mà như đang “mọc lên” từ mặt đất, được dẫn dắt bởi độ dốc tự nhiên, lớp cây xanh và hướng mở rộng ra phía hồ. Từ những phác thảo đầu tiên, dự án đã được định hình là một cuộc đối thoại giữa hình khối kiến trúc, cảnh quan và văn hóa bản địa phản ánh triết lý thiết kế của MIA Design Studio: kiến trúc hoà hợp thiên nhiên. Vì vậy, ranh giới giữa công trình và môi trường xung quanh dần bị xóa nhòa. Lotus Clubhouse vừa là kiến trúc, là một phần của cảnh quan; vừa là nơi trú ẩn của con người, là môi trường sống mở rộng của thiên nhiên.

Khách sạn Sadec Garden/PAU Architects

(Văn bản mô tả do KTS cung cấp) Sadec Garden là một dự án lưu trú quy mô nhỏ, mới được thiết kế và tọa lạc tại làng hoa Sa Đéc, Đồng Tháp. Dự án được xem như một nơi nghỉ dưỡng yên tĩnh, nơi kiến ​​trúc không hướng đến sự nổi bật về mặt thị giác mà đóng vai trò là phông nền cho cảnh quan, ánh sáng và cuộc sống thường nhật của người dân địa phương. Thay vì theo đuổi những hình thức biểu cảm, thiết kế mang một thái độ tiết chế, tập trung vào tổ chức không gian, trình tự trải nghiệm và mối quan hệ hài hòa giữa kiến ​​trúc và bối cảnh ven sông của Sa Đéc.

Ben Tre Bungalow/VTN Architects

(Văn bản mô tả do KTS cung cấp) Dự án này nằm ở Bến Tre và được hoàn thành vào năm 2021. Với tổng diện tích 430m2, dự án bao gồm 3 phòng ngủ và một phòng khách, mỗi phòng đều có tầm nhìn ra dòng sông gần đó.

Đưa bản sắc văn hóa địa phương vào thiết kế kiến trúc công sở hiện nay

(KTVN 259+260) Phóng viên Tạp chí Kiến trúc Việt Nam đã có cuộc trao đổi với KTS Văn Chương - tác giả của nhiều công trình trụ sở được xây dựng trong thời gian gần đây. Cuộc trò chuyện nhằm tìm hiểu những hướng tiếp cận và giải pháp tích hợp yếu tố văn hóa bản địa vào loại hình công trình vốn thường bị xem là "khô cứng" đã xuất hiện trong thời gian gần đây. Trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc!

Chùa và Nhà thờ Tổ Bến Tre/VTN Architects

(Văn bản mô tả do KTS cung cấp) Tọa lạc tại Bến Tre, Việt Nam, Chùa Phật giáo và Nhà thờ tổ Bến Tre có tổng diện tích sàn 450m2. Công trình bao gồm khu vực bàn thờ, khu vực ngồi nghỉ, không gian tổ chức sự kiện và nhà bếp.

Ý kiến của bạn

SunGroup
VINGROUP
Rạng Đông
Nam Group
Mây trà shan
Vinmikh