Lật lại một trang sử dưới góc nhìn báo chí từ bên kia chiến tuyến

Lật lại một trang sử dưới góc nhìn báo chí từ bên kia chiến tuyến

(Vietnamarchi) - Những năm gần đây, việc tiếp cận các tư liệu từ phía bên kia chiến tuyến không còn là điều xa lạ trong dòng chảy học thuật và văn hóa đọc tại Việt Nam. Nhưng một tác phẩm do chính một nhà báo Mỹ, từng đoạt giải thưởng Pulitzer, viết về quá trình sụp đổ của chế độ Ngô Đình Diệm với cái nhìn tỉnh táo, phê phán và đầy nhân văn, vẫn là một dấu ấn hiếm có. Đó là lý do cuốn sách “Quá trình phát triển và sụp đổ của chế độ Ngô Đình Diệm - Ngập giữa vũng lầy” của David Halberstam, do Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật phát hành, trở nên đặc biệt trong thời điểm hiện nay.
16:19, 31/07/2025

Halberstam không phải là một sử gia. Ông là một nhà báo, một người chứng kiến, một người ghi lại câu chuyện chiến tranh bằng trực giác, bằng cảm xúc, bằng sự day dứt của một người Mỹ thấu hiểu bi kịch không chỉ của người Việt mà cả dân tộc ông đang đại diện. Ông có mặt tại miền Nam Việt Nam từ tháng 10/1963 đến tháng 12/1964, đúng thời điểm chế độ Ngô Đình Diệm đi vào khủng hoảng toàn diện và sụp đổ. Tác phẩm của ông không chỉ thuật lại những biến cố chính trị, quân sự mà còn ghi lại bức tranh xã hội và văn hoá miền Nam dưới thời Diệm - một chính thể bị thao túng bởi chủ nghĩa gia đình trị, phản dân chủ và đầy bất ổn.

Cuốn sách lịch sử báo chí, “Quá trình phát triển và sụp đổ của chế độ Ngô Đình Diệm - Ngập giữa vũng lầy”.

Dưới góc nhìn của một người làm báo, Halberstam không che giấu sự bối rối, thậm chí thất vọng trước cách mà giới chức Mỹ đã tô vẽ cho cuộc chiến này. Nhưng điều khiến cuốn sách vượt lên khỏi vai trò một bản ghi chép, chính là ở chỗ: Nó phản ánh bản lĩnh đạo đức của báo chí, thứ đạo đức vượt qua cả biên giới chính trị và quyền lực. Ông viết bằng nỗi bất an, bằng câu hỏi về danh dự và trách nhiệm của một quốc gia khi can thiệp vào vận mệnh của một dân tộc khác. Cuốn sách đầy ắp chi tiết, nhưng không lạnh lùng. Nó là một tài liệu sống động, nơi ngôn ngữ báo chí hòa quyện với giọng điệu suy tư của một người đã chạm tay vào sự thật, dù sự thật đó khiến chính ông tổn thương.

Không ít lần Halberstam thẳng thắn chỉ ra những phi lý trong cách điều hành chiến tranh của Washington và sự thối nát từ bên trong của chế độ Ngô Đình Diệm. Nhưng ông cũng không tô hồng lực lượng cách mạng, điều khiến cuốn sách trở nên đáng tin cậy như một bản phản ánh trung thực từ một bên thứ ba, người vừa trong cuộc vừa đủ khoảng cách để nhìn nhận. Ẩn sâu trong mỗi dòng chữ là sự hoài nghi về sức mạnh cưỡng chế của bạo lực, là khát vọng về một trật tự chính trị nhân văn hơn. Có thể nói, đây là một tác phẩm báo chí mang tinh thần văn hóa phản tư rõ nét, nơi mà chiến tranh không chỉ là vũ khí và chính sách, mà còn là bi kịch của niềm tin và phẩm giá con người.

Nhà xuất bản Chính trị quốc gia Sự thật - trong hành trình ngày càng đổi mới cách tiếp cận độc giả, đã quyết định phát hành bản dịch tiếng Việt của tác phẩm này, như một đóng góp quý giá cho đời sống học thuật và văn hóa đọc nước nhà. Không phải để cổ vũ cho một góc nhìn đối lập, mà là để khẳng định rằng: Sự thật luôn có nhiều lớp lang và nhìn nhận khách quan, đa chiều là dấu hiệu của một xã hội trưởng thành. Nhân kỷ niệm 80 năm Cách mạng Tháng Tám và Quốc khánh 2/9, việc giới thiệu một cuốn sách cũng là cách nhắc nhớ rằng: Tự do, độc lập và dân chủ là thành quả không dễ dàng, và đã từng phải giành lấy trong một thế giới đầy rối ren, nghi kỵ và can thiệp.

Không chỉ là một cuốn sách lịch sử báo chí, “Quá trình phát triển và sụp đổ của chế độ Ngô Đình Diệm - Ngập giữa vũng lầy” còn là một tác phẩm văn hóa quan trọng, giúp chúng ta hiểu thêm không chỉ về chiến tranh Việt Nam, mà còn về cách mà con người, dù ở đâu vẫn luôn phải đối diện với những giới hạn đạo đức, sự thật và trách nhiệm của chính mình. Đó là lý do cuốn sách này cần được đọc, và được suy ngẫm, không chỉ trong Tháng Tám hay Tháng Chín, mà trong bất kỳ mùa nào của lịch sử.

Kỳ 5: Thắp sáng tương lai nơi phên dậu Tổ quốc

Sau những hành trình vượt núi đến lớp, những mái trường nội trú trở thành ngôi nhà chung của học sinh nhiều dân tộc và những phân tích về vai trò của kiến trúc đối với phát triển vùng biên, câu chuyện không dừng lại ở những công trình đã được xây dựng. Điều quan trọng hơn là làm thế nào để mỗi ngôi trường tiếp tục trở thành điểm tựa cho nhiều thế hệ trẻ, là trung tâm lan tỏa tri thức, gìn giữ bản sắc văn hóa và bồi đắp khối đại đoàn kết toàn dân tộc. Đầu tư cho trường học nơi biên giới hôm nay không chỉ giải quyết nhu cầu giáo dục trước mắt mà còn là sự chuẩn bị cho một tương lai phát triển bền vững của đất nước từ chính những địa bàn phên dậu.

Kỳ 4: Xây dựng trường để giữ dân, giữ bản

Ở vùng biên giới, một ngôi trường được dựng lên không chỉ để trẻ em có nơi học tập, đó còn là điểm tựa để giữ người dân bám bản, là nơi nuôi dưỡng nguồn nhân lực cho tương lai, gìn giữ bản sắc văn hóa và củng cố niềm tin của đồng bào với Đảng, Nhà nước. Khi nhìn từ góc độ phát triển bền vững, đầu tư xây dựng trường phổ thông dân tộc nội trú không chỉ là chính sách giáo dục mà còn là một chiến lược phát triển vùng, góp phần xây dựng thế trận lòng dân vững chắc, tạo nền tảng cho sự ổn định và phát triển lâu dài ở những địa bàn phên dậu của Tổ quốc.

Kỳ 3: Kiến trúc cho sự gắn kết

Trong tiến trình hiện thực hóa chủ trương của Đảng và Nhà nước về đầu tư xây dựng hệ thống trường phổ thông dân tộc nội trú liên cấp tại các xã biên giới đất liền, Viện Kiến trúc Quốc gia (Bộ Xây dựng) được giao nghiên cứu những mẫu thiết kế phù hợp với điều kiện tự nhiên, văn hóa và đặc trưng của từng vùng miền. Đây không đơn thuần là bài toán tổ chức lớp học, khu nội trú hay các công trình phụ trợ, mà còn là yêu cầu kiến tạo một môi trường giáo dục toàn diện, nơi học sinh nhiều dân tộc được học tập, chung sống, giao lưu và trưởng thành trong sự an toàn, bình đẳng và tôn trọng bản sắc. Để làm rõ tư tưởng “kiến trúc cho sự gắn kết” trong quá trình tạo dựng những mái nhà chung nơi biên cương, Tạp chí Kiến trúc Việt Nam đã có cuộc phỏng vấn TS.KTS Hồ Chí Quang - Viện trưởng Viện Kiến trúc Quốc gia (Bộ Xây dựng) Theo TS.KTS, Hồ Chí Quang một công trình trường học tốt không chỉ đáp ứng công năng dạy và học mà còn phải kiến tạo không gian gặp gỡ, giao lưu và sẻ chia. Khi kiến trúc tôn trọng tự nhiên, gìn giữ bản sắc và đặt con người ở vị trí trung tâm, nhà trường sẽ trở thành hạt nhân kết nối học sinh, giáo viên và cộng đồng, góp phần vun đắp tinh thần đoàn kết bền vững nơi biên cương.

Kỳ 2: Mái nhà chung giữa đại ngàn

Trường nội trú vùng biên không chỉ là nơi học tập, sinh hoạt mà còn là “mái nhà chung” nuôi dưỡng tinh thần đoàn kết, sẻ chia và ý thức cộng đồng của học sinh nhiều dân tộc. Từ góc nhìn khoa học chính trị và phát triển con người, Tạp chí Kiến trúc Việt Nam (Viện Kiến trúc Quốc gia, Bộ Xây dựng) đã có cuộc phỏng vấn TS. Nguyễn Anh Tuấn, giảng viên Học viện Chính trị quốc gia Hồ Chí Minh, nhằm làm rõ vai trò của mô hình trường học đặc biệt này trong gìn giữ bản sắc văn hóa, củng cố khối đại đoàn kết toàn dân tộc, xây dựng “thế trận lòng dân” và thúc đẩy phát triển bền vững khu vực biên giới.

Kỳ 1: Từ những bản làng xã ngái

Ở nhiều bản làng nơi cực Bắc và dọc dải biên cương Tây Bắc, con đường đến trường của những đứa trẻ vẫn gập ghềnh qua núi cao, suối sâu và những triền dốc cheo leo. Có em phải đi bộ hàng chục kilômét, băng rừng từ lúc tinh mơ để kịp buổi học; có em phải nghỉ học giữa chừng vì nhà quá xa, gia đình quá nghèo hoặc vì hủ tục tảo hôn vẫn còn hiện hữu. Phía sau những bước chân nhỏ bé ấy là câu chuyện về khoảng cách phát triển giữa miền núi và đồng bằng, về khát vọng đổi đời bằng con chữ và về yêu cầu cấp thiết phải đầu tư hệ thống trường nội trú như một giải pháp căn cơ để phát triển con người, giữ dân và giữ vững biên cương Tổ quốc.

Ý kiến của bạn

SunGroup
VINGROUP
Rạng Đông
Nam Group
Mây trà shan
Vinmikh