Ninh Bình: Đề xuất các giải pháp để Quần thể danh thắng Tràng An phát triển bền vững

Ninh Bình: Đề xuất các giải pháp để Quần thể danh thắng Tràng An phát triển bền vững

(Vietnamarchi) - Ngày 19/8, tại tỉnh Ninh Bình, Hội thảo quốc tế "Giá trị thương hiệu Quần thể danh thắng Tràng An gắn với chính sách bảo tồn Di sản và phát triển du lịch bền vững" diễn ra với sự tham dự của hơn 150 nhà khoa học, chuyên gia, Đại sứ cùng lãnh đạo các cơ quan, viện nghiên cứu, trường đại học trong và ngoài nước.
15:53, 19/08/2025

Tràng An - Di sản hỗn hợp đầu tiên của Việt Nam

Phát biểu khai mạc, ông Trần Song Tùng-Phó Chủ tịch UBND tỉnh Ninh Bình, nhấn mạnh tỉnh Ninh Bình sở hữu một hệ sinh thái di sản phức hợp, bao gồm di sản văn hóa, định cư, cảnh quan thiên nhiên và đa dạng sinh học.

Quang cảnh Hội thảo quốc tế "Giá trị thương hiệu Quần thể danh thắng Tràng An gắn với chính sách bảo tồn Di sản và phát triển du lịch bền vững".

Với nhận thức rõ giá trị to lớn này, Ninh Bình đã ưu tiên nguồn lực cho nghiên cứu khoa học, đầu tư xây dựng hạ tầng, cải thiện giao thông và các dịch vụ du lịch. Đồng thời, tỉnh phục dựng cảnh quan, tôn tạo di tích, khôi phục không gian văn hóa truyền thống để biến di sản thành điểm đến hấp dẫn.

Hiện nay, toàn tỉnh có gần 5.000 di tích, trong đó có 8 di tích quốc gia đặc biệt, 33 di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, cùng một Di sản Văn hóa và Thiên nhiên Thế giới – Quần thể danh thắng Tràng An.

Ông Trần Song Tùng cho biết, Quần thể danh thắng Tràng An được UNESCO vinh danh là Di sản hỗn hợp đầu tiên của Việt Nam và khu vực Đông Nam Á vào năm 2014. Đây là cột mốc lịch sử quan trọng, khẳng định vị thế của Ninh Bình trên bản đồ di sản toàn cầu.

Đề xuất ba định hướng quan trọng để Tràng An phát triển bền vững

Tại hội thảo, ông Trần Song Tùng đã nêu ba định hướng lớn mang tính gợi mở để các đại biểu thảo luận:

Thứ nhất: Đánh giá toàn diện giá trị thương hiệu Tràng An, từ đó thống nhất quan điểm bảo tồn di sản, phân tích những thuận lợi, khó khăn và đề xuất hành động cụ thể cho chiến lược phát triển dài hạn.

Hơn 150 nhà khoa học, chuyên gia, Đại sứ cùng lãnh đạo các cơ quan, viện nghiên cứu, trường đại học trong và ngoài nước tham dự.

Thứ hai: Phát triển Tràng An theo mô hình "lấy thiên nhiên là nền tảng, văn hóa là động lực và con người là trung tâm". Điều này đòi hỏi sự tương hỗ giữa bảo tồn di sản và phát triển dựa vào cộng đồng. Tỉnh sẽ tiếp tục hoàn thiện mô hình hợp tác công tư, đẩy mạnh xã hội hóa trong việc phát huy giá trị di sản, tạo điều kiện cho người dân tham gia bảo vệ di sản, từ đó tạo việc làm và thu nhập ổn định.

Thứ ba: Chia sẻ kinh nghiệm quản lý và bảo tồn Quần thể danh thắng Tràng An như một mô hình tiêu biểu về sự kết hợp thành công giữa phát triển kinh tế, du lịch bền vững, hài hòa lợi ích của người dân, Nhà nước và doanh nghiệp.

Từ những kết quả đạt được, Ninh Bình mong muốn chia sẻ "câu chuyện Tràng An" như một hiến chương hoặc văn kiện kêu gọi tăng cường hợp tác với UNESCO và các tổ chức quốc tế, phổ biến mô hình quản trị di sản tích hợp này ra toàn thế giới.

Tràng An - Di sản hỗn hợp đầu tiên của Việt Nam.

Ông Trần Song Tùng bày tỏ nhận được sự đóng góp ý kiến của các chuyên gia, nhà nghiên cứu và nhà quản lý để tiếp tục tôn vinh, khẳng định vai trò, tầm quan trọng của Di sản Tràng An. Qua đó, tỉnh Ninh Bình sẽ tiếp tục thực hiện những cam kết với UNESCO trong công tác quản lý, gìn giữ và bảo tồn di sản cho các thế hệ mai sau theo tinh thần Công ước 1972 về Bảo vệ Di sản văn hóa và tự nhiên.

Kiến trúc của sự kiềm chế: Khi lựa chọn không xây dựng trở thành thiết kế

Trong một thế giới đang đối mặt với sự cạn kiệt sinh thái và bão hòa không gian, hoạt động xây dựng đã trở thành biểu tượng của cả sáng tạo lẫn tiêu dùng. Trong nhiều thập kỷ, tiến bộ kiến ​​trúc được đo lường bằng những điều mới mẻ: vật liệu mới, công nghệ mới, những tượng đài mới của tham vọng. Tuy nhiên, ngày nay, ngành kiến ​​trúc ngày càng được định hình bởi một dạng trí tuệ khác, một dạng trí tuệ coi trọng những gì đã có. Các kiến ​​trúc sư đang học được rằng làm ít hơn có thể đồng nghĩa với thiết kế nhiều hơn, và sự thay đổi này đánh dấu sự xuất hiện của cái mà người ta có thể gọi là kiến ​​trúc tiết chế: một thực hành được định nghĩa bằng sự cẩn thận, bảo trì và lựa chọn có chủ đích không xây dựng.

Bài toán kẹt xe ở TPHCM: bắt đầu từ đâu ?

Nhìn ở góc độ đô thị học, giao thông là “hệ tuần hoàn máu” của thành phố. Khi mạch máu tắc, mọi cơ quan khác suy yếu: sản xuất đình trệ, dịch vụ chậm chạp, y tế khẩn cấp bị chậm trễ, chất lượng sống suy giảm. Việc điều trị căn bệnh này không thể tiếp tục theo kiểu chắp vá – mở thêm vài làn đường, nới thêm cây cầu – mà phải xem tổng thể cấu trúc đô thị, hành vi di chuyển và mô hình quản trị giao thông.

Từ kinh nghiệm phát triển đô thị ven sông đến “trục cảnh quan sông Hồng”

Bên ngoài con đê sông Hồng, nơi ít người ngoái nhìn tới, là những xóm nhỏ nơi sinh sống từ những bước chân tha hương của biết bao phận người. Họ đến từ mọi miền, mang theo đôi bàn tay chai sần và ước vọng đổi đời, sống những ngày lam lũ quanh năm chỉ để con cái được học hành tử tế hơn họ. Có người tích cóp cả đời mới dựng được căn nhà tầng đơn sơ; có cả chục con người vẫn ở trong những phòng trọ chưa đầy mười mét vuông. Họ là những người mang cả quê hương lên Hà Nội, làm đủ thứ nghề: thợ hồ, bán hàng rong, chạy xe, làm đủ thứ nghề để chắt chiu từng đồng nuôi con ăn học. Có gia đình dành dụm mấy chục năm mới dựng được căn nhà vững chãi; nhưng cũng có hàng nghìn con người thuê trọ trong những gian phòng ẩm thấp, chỉ đủ kê chiếc giường và cái gác bếp nhỏ - để rồi sáng hôm sau lại hòa vào dòng người mưu sinh. Những xóm thợ, ngõ nhỏ ấy tồn tại trong sức sống đô thị, những con người góp phần không nhỏ cho thành phố. Không ai muốn nhếch nhác, nhưng cũng không đủ điều kiện để thay đổi. Giờ đây, khi thành phố bàn chuyện chỉnh trang, cải tạo hay di dời …thì vấn đề không chỉ nằm ở bản vẽ hay phương án đầu tư, mà nằm ở chỗ: làm thế nào để những con người đã dồn cả đời vào mảnh đất bãi ấy không bị bỏ lại phía sau trong một cuộc thay đổi quá lớn và quá nhanh.

Đô thị hoá không chỉ là mở rộng diện tích, mà là mở rộng tầm nhìn

Ba thập kỷ qua, tốc độ đô thị hóa của Việt Nam được xem là một trong những hiện tượng đáng chú ý của châu Á. Nhiều khu đô thị, dân cư, khu công nghiệp, các công trình cao tầng mọc lên theo nhu cầu phát triển kinh tế cùng sự gia tăng dân số đến với các đô thị lớn. Bên cạnh đó là một hệ quả ngày càng rõ rệt: tần suất và mức độ ngập lụt, triều cường, sạt lở gia tăng sau những đợt bão lũ vừa qua ở một số đô thị lớn như Hà Nội, TPHCM, đặc biệt là ở miền Trung và Đà Nẵng. Điều này cho thấy sự tác động không chỉ đơn thuần là do “thiên tai” mà còn biểu hiện của tính chủ động trong việc hoạch định chiến lược, kế hoạch, quy hoạch chưa sát với thực tế của quy luật tự nhiên, đất, nước, dòng chảy, biến đổi khí hậu. Bài viết này đặt ra câu hỏi: nếu ta nhìn lại các cấp độ Quy hoạch từ các chuyên ngành bằng lăng kính khoa học: vật lý - địa chất - thủy văn - sinh thái, liệu có thể rút ra nguyên lý để giúp chúng ta sống hài hòa hơn với thiên nhiên và giảm thiểu rủi ro ?

Thiết kế an toàn: Cách các kiến ​​trúc sư và giám định pháp y suy nghĩ lại về an ninh trên mọi quy mô

Nhiều thập kỷ sau sự kiện 11/9 và bạo lực hàng loạt đã gây áp lực buộc các thành phố, tại Hoa Kỳ và trên toàn cầu, phải xem xét lại ý nghĩa của "an toàn". Đó là về rào chắn, cọc tiêu, giám sát? Hay là về niềm tin, khả năng hiển thị, bằng chứng, khả năng phục hồi? Một số dự án đang đối mặt với những câu hỏi này ở nhiều quy mô khác nhau để chứng minh cách kiến ​​trúc và tư duy pháp lý có thể cùng nhau bảo vệ cộng đồng và đời sống dân sự.

Ý kiến của bạn

SunGroup
VINGROUP
Rạng Đông
Nam Group
Mây trà shan
Vinmikh