Đề cử Khu di tích khảo cổ Óc Eo - Ba Thê là Di sản văn hóa thế giới

Đề cử Khu di tích khảo cổ Óc Eo - Ba Thê là Di sản văn hóa thế giới

(Vietnamarchi) - Văn phòng Chính phủ vừa có văn bản truyền đạt ý kiến của Phó Thủ tướng Chính phủ Mai Văn Chính về việc gửi Hồ sơ đề cử "Khu di tích khảo cổ Óc Eo - Ba Thê, tỉnh An Giang" (bản dự thảo) tới Tổ chức Giáo dục, Khoa học và Văn hóa của Liên hợp quốc (UNESCO) để đề nghị công nhận là Di sản văn hóa thế giới.
15:59, 01/10/2025

Cụ thể, Phó Thủ tướng giao Bộ VHTT&DL và UBND tỉnh An Giang phối hợp chặt chẽ, rà soát kỹ, hoàn thiện Hồ sơ bảo đảm chất lượng và đúng quy định của pháp luật; trên cơ sở đó, ủy quyền Bộ trưởng Bộ VHTT&DL ký Hồ sơ đề cử "Khu di tích khảo cổ Óc Eo - Ba Thê, tỉnh An Giang" (bản dự thảo) gửi Trung tâm Di sản Thế giới UNESCO theo quy định.

Bộ Ngoại giao, Ủy ban Quốc gia UNESCO Việt Nam chủ trì, phối hợp với các cơ quan liên quan làm các thủ tục cần thiết để gửi Hồ sơ đề cử tới Trung tâm Di sản Thế giới UNESCO trước ngày 30/9/2025 theo quy định; phát huy vị trí, vai trò của Việt Nam trong các cơ chế điều hành của UNESCO; tích cực hỗ trợ Bộ VHTT&DL, UBND tỉnh An Giang và các cơ quan liên quan trong việc triển khai các biện pháp cần thiết nhằm tạo đồng thuận của quốc tế ủng hộ cho việc ghi danh Khu di tích khảo cổ Óc Eo - Ba Thê là Di sản thế giới.

Phó Thủ tướng yêu cầu UBND tỉnh An Giang chịu trách nhiệm toàn diện về nội dung Hồ sơ theo quy định của Công ước 1972 về Bảo tồn Di sản văn hóa và thiên nhiên thế giới của UNESCO và pháp luật về di sản văn hóa. 

Đồng thời, chủ trì, phối hợp chặt chẽ với Bộ VHTT&DL, Bộ Ngoại giao và cơ quan liên quan, các chuyên gia, nhà khoa học trong nước và quốc tế có liên quan khẩn trương tập trung nghiên cứu, rà soát, bổ sung, chỉnh sửa, hoàn thiện và trình Hồ sơ đề cử (bản hoàn thiện); bảo đảm đáp ứng các tiêu chí Di sản thế giới theo Công ước 1972 và quy định pháp luật về di sản văn hóa, đáp ứng yêu cầu chất lượng, tiến độ trình Hồ sơ đề cử (bản hoàn thiện) theo đúng quy định của UNESCO.

Di tích khảo cổ và kiến trúc nghệ thuật Óc Eo - Ba Thê nằm trên địa bàn xã Óc Eo, tỉnh An Giang, có tổng diện tích quy hoạch bảo tồn khoảng 433,1ha, trong đó, diện tích khu vực sườn và chân núi Ba Thê (khu A) là 143,9ha, cánh đồng Óc Eo (khu B) là 289,3ha. Khu di tích này có khoảng 40 di chỉ văn hóa thuộc các loại hình di tích kiến trúc tôn giáo, di tích mộ táng, di chỉ cư trú… đã được phát hiện, thám sát, khai quật từ đầu những năm 40 thế kỷ XX đến nay.

Di tích Óc Eo-Ba Thê là dấu tích quan trọng của nền văn minh Óc Eo, từng phát triển rực rỡ ở vùng Nam Bộ từ thế kỷ I đến thế kỷ VII. Đây là một trong những trung tâm giao thương lớn của vương quốc Phù Nam xưa, với hệ thống kênh rạch, kiến trúc, di vật khảo cổ phản ánh trình độ phát triển cao về kinh tế, văn hóa và tín ngưỡng.

Năm 2012, Di tích Óc Eo-Ba Thê đã được Thủ tướng Chính phủ xếp hạng là Di tích quốc gia đặc biệt./.

Kiến trúc của Bưu điện Hoa Kỳ và việc tư nhân hóa không gian công cộng

Bưu điện là một trong những công trình kiến ​​trúc trường tồn nhất của đời sống công dân ở Hoa Kỳ . Khắp các thị trấn và trung tâm thành phố, chúng thể hiện những tham vọng kiến ​​trúc thay đổi của thế kỷ XIX và XX, từ sự trang trọng của phong cách Phục hưng Hy Lạp đến sự hoành tráng của phong cách Beaux-Arts và sự trang trí cầu kỳ của phong cách Art Deco. Các kiến ​​trúc sư và các nhà quy hoạch liên bang đã trao cho những tòa nhà này một vai trò công cộng rõ ràng và một sự hiện diện vật chất mạnh mẽ. Mặt tiền bằng đá, sảnh đường đồ sộ và nội thất được chế tác tỉ mỉ thể hiện sự ổn định, tin cậy và trường tồn. Bưu điện đã đưa chính phủ liên bang trực tiếp vào đời sống thường nhật của người Mỹ.

Ai quyết định điều gì đáng được bảo tồn? Quyền lực và di sản ở Mỹ Latinh

Khi bước vào bảo tàng, dạo bước qua trung tâm lịch sử, hay xem danh sách các di sản được bảo vệ của một quốc gia, chúng ta hiếm khi nghĩ về quá trình đằng sau những lựa chọn đó. Ai đã quyết định, thay mặt cho tất cả chúng ta, rằng một số đồ vật, địa điểm và công trình kiến ​​trúc xứng đáng được bảo tồn và phổ biến, trong khi những thứ khác bị loại bỏ?

Khi nào các công trình kiến ​​trúc bắt đầu có ý nghĩa? Suy nghĩ lại về di sản trong bối cảnh địa phương

Một công trình vẫn đang được điều chỉnh, sửa chữa và tranh luận đã được công nhận là Di sản Thế giới. Một công trình khác, có tầm ảnh hưởng tương đương, phải tồn tại năm thế kỷ trước khi có ai đó xem xét việc bảo vệ nó. Đây không phải là một điều bất thường trong hệ thống di sản; mà chính là hệ thống đó. Trên khắp thế giới, kiến ​​trúc không già đi với tốc độ như nhau bởi vì bản thân thời gian không trung lập. Nó mang tính văn hóa, chính trị và vô cùng bất bình đẳng. Cái mà chúng ta gọi là "di sản" không chỉ đơn thuần là kiến ​​trúc cổ; mà là kiến ​​trúc đã đạt đến đúng thời điểm ở một địa điểm cụ thể.

Di sản chuyển động: Những công trình kiến ​​trúc của Bangkok tiếp tục được đổi mới

Di sản kiến ​​trúc không chỉ là những gì một công trình đã từng có, mà còn là những gì nó tiếp tục trở thành: một quá trình dài xây dựng, tái xây dựng và tái sử dụng theo thời gian. Ở những nơi có cơ hội, sự liên tục này tạo ra một trạng thái nhiều lớp - trong đó du khách có thể chứng kiến, trải nghiệm và cảm nhận sự thay đổi dần dần về cấu trúc, vật liệu, trật tự không gian và cách sử dụng của một công trình, và đôi khi thậm chí còn tham gia vào quá trình chuyển đổi đó.

Di sản sau thất bại: Chúng ta sẽ giữ lại gì từ những sai lầm kiến ​​trúc ngày nay?

Di sản kiến ​​trúc thường được mô tả là những gì trường tồn theo thời gian. Tuy nhiên, sự trường tồn không giải thích được tại sao một số công trình được bảo tồn trong khi những công trình khác lại biến mất. Nhiều tác phẩm hiện được bảo vệ như di sản văn hóa từng bị chỉ trích, tranh cãi hoặc công khai bác bỏ; chúng bị cáo buộc là sai lệch về mặt xã hội, có khiếm khuyết về vật chất hoặc mang tính biểu tượng thái quá. Tuy nhiên, theo thời gian, chính những thiếu sót đó lại trở thành trọng tâm ý nghĩa của chúng khi di sản nổi lên như một quá trình diễn giải chậm và không ổn định.

Ý kiến của bạn

SunGroup
VINGROUP
Rạng Đông
Nam Group
Mây trà shan
Vinmikh