Bắc Bộ Phủ - Biểu tượng bất tử của ý chí độc lập, tự do

Bắc Bộ Phủ - Biểu tượng bất tử của ý chí độc lập, tự do

Giữa lòng Hà Nội, tại số 12 phố Ngô Quyền, có một tòa nhà trầm mặc nhưng kiêu hãnh, chứng kiến gần trọn thế kỷ biến động của dân tộc Việt Nam. Bắc Bộ Phủ nay là Nhà khách Chính phủ không chỉ là một công trình kiến trúc kiểu Pháp cổ điển, mà còn là “địa chỉ đỏ” ghi dấu những thời khắc thiêng liêng nhất của lịch sử.
15:57, 15/08/2025

Từ Phủ Thống sứ đến biểu tượng giành độc lập

Trước khi trở thành biểu tượng cách mạng, mảnh đất này từng là nơi tọa lạc Chùa Báo Ân bên Hồ Gươm, nay chỉ còn lại tháp Hòa Phong. Năm 1918, thực dân Pháp xây dựng Phủ Thống sứ Bắc Kỳ, biến nơi đây thành trung tâm điều hành bộ máy cai trị ở miền Bắc.

Ngày 9/3/1945, Nhật đảo chính Pháp, tòa nhà đổi tên thành Phủ Khâm sai Bắc Kỳ, phục vụ cho chính quyền bù nhìn thân Nhật. Suốt hơn hai thập kỷ, đây là “tọa độ quyền lực” của các thế lực ngoại bang, in đậm dấu ấn của thời kỳ Việt Nam mất độc lập.

Năm 1918, thực dân Pháp xây dựng Phủ Thống sứ Bắc Kỳ, biến nơi đây thành trung tâm điều hành bộ máy cai trị ở miền Bắc. (Ảnh: Nhà khách Chính phủ)

Mùa thu 1945 – Khoảnh khắc chuyển giao chủ quyền

Sáng 19/8/1945, trong khí thế sục sôi của Cách mạng Tháng Tám, hàng vạn nhân dân Thủ đô từ Quảng trường Nhà hát Lớn tiến thẳng đến Phủ Khâm sai. Cánh cửa quyền lực của kẻ cai trị bị đập tan. Lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên mái nhà – từ đây, tòa nhà mang tên Bắc Bộ Phủ và đi vào sử sách như một biểu tượng của ngày nhân dân giành chính quyền về tay mình.

Từ giây phút ấy, tòa nhà mang tên Bắc Bộ Phủ và đi vào sử sách như biểu tượng trực quan của sự chuyển giao chủ quyền – từ tay thực dân sang nhân dân. Hành động giương cao quốc kỳ đã biến công trình kiến trúc thuộc địa này thành dấu ấn thị giác của nền độc lập non trẻ.

Sau thắng lợi, Chủ tịch Hồ Chí Minh cùng Chính phủ lâm thời Việt Nam Dân chủ Cộng hòa đã làm việc tại Bắc Bộ Phủ. Trong những ngày tháng lịch sử này, nơi đây trở thành trung tâm điều hành đất nước, bàn thảo những quyết sách quan trọng để củng cố nền độc lập non trẻ, chuẩn bị đối phó với âm mưu quay lại xâm lược của thực dân Pháp.

Ngày 19/8/1945, trong khí thế sục sôi của Cách mạng Tháng Tám, hàng vạn nhân dân Thủ đô từ Quảng trường Nhà hát Lớn tiến thẳng đến Phủ Khâm sai. (Ảnh tư liệu)

Tiếng súng mở màn Toàn quốc kháng chiến

Đêm 19 rạng sáng 20/12/1946, tiếng súng từ Hà Nội vang lên, mở đầu Lời kêu gọi Toàn quốc kháng chiến của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Bắc Bộ Phủ trở thành một chiến lũy. Một đại đội Vệ quốc đoàn, được xe tăng yểm trợ, đã chiến đấu ngoan cường chống lại quân Pháp. Trận đánh ở đây là một trong những trận ác liệt nhất, kéo dài nhất trong những ngày đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp, ghi dấu tinh thần “Quyết tử để Tổ quốc quyết sinh” của người dân Thủ đô.

Nếu ngày 19/8/1945 Bắc Bộ Phủ chứng kiến khoảnh khắc giành chính quyền, thì đêm 19/12/1946, nơi đây chứng kiến sự quyết tâm giữ chính quyền của nhân dân ta.

Tòa nhà Bắc Bộ phủ là một công trình kiến trúc có giá trị lịch sử đặc biệt của Hà Nội. (Ảnh: Nhà khách Chính phủ)

Biểu tượng bất tử của ý chí độc lập

Hòa bình lập lại sau chiến thắng Điện Biên Phủ, Bắc Bộ Phủ được tu sửa, trở thành một phần của Nhà khách Chính phủ ngày nay. Tòa nhà trở thành nơi tiếp đón nguyên thủ quốc gia, đoàn ngoại giao cấp cao từ khắp năm châu, góp phần khẳng định vị thế của Việt Nam trên trường quốc tế.

Sự chuyển đổi ấy cho thấy tiến trình trưởng thành của quốc gia độc lập: từ chiến đấu bảo vệ tự do đến tham gia xây dựng hòa bình và hợp tác quốc tế.

Bắc Bộ Phủ không chỉ là một công trình kiến trúc nằm giữa lòng Hà Nội, mà còn là biểu tượng chính trị gắn với hai thời khắc bản lề của dân tộc – Cách mạng Tháng Tám 1945 và Toàn quốc kháng chiến 1946. Nằm trong “bản đồ ký ức” của Thủ đô cùng Hồ Gươm, Nhà hát Lớn, Tràng Tiền, Ngô Quyền, nơi đây vừa lưu giữ những ký ức hào hùng, vừa hòa vào nhịp sống thường nhật của người dân. Từ một công trình kiểu Pháp mang dấu ấn thuộc địa, Bắc Bộ Phủ đã trở thành minh chứng sống động cho khả năng chuyển hóa di sản thành biểu tượng tự do.

Hơn cả một di tích, đây là nơi giúp thế hệ hôm nay cảm nhận sâu sắc tinh thần “Không có gì quý hơn độc lập, tự do”. Bắc Bộ Phủ - từ một pháo đài quyền lực thuộc địa, trở thành biểu tượng bất tử của ý chí tự do, mãi là điểm hẹn để mỗi người Việt Nam gìn giữ và tiếp nối ngọn lửa mà cha ông đã thắp lên từ mùa thu cách mạng năm ấy.

Bắc Bộ Phủ không chỉ là một công trình kiến trúc nằm giữa lòng Hà Nội, mà còn là biểu tượng chính trị gắn với hai thời khắc bản lề của dân tộc – Cách mạng Tháng Tám 1945 và Toàn quốc kháng chiến 1946. (Ảnh: Nhà khách Chính phủ)

Theo Hải Hà/vov.vn

https://vov.vn/van-hoa/bac-bo-phu-bieu-tuong-bat-tu-cua-y-chi-doc-lap-tu-do-post1222575.vov

Kiến trúc của Bưu điện Hoa Kỳ và việc tư nhân hóa không gian công cộng

Bưu điện là một trong những công trình kiến ​​trúc trường tồn nhất của đời sống công dân ở Hoa Kỳ . Khắp các thị trấn và trung tâm thành phố, chúng thể hiện những tham vọng kiến ​​trúc thay đổi của thế kỷ XIX và XX, từ sự trang trọng của phong cách Phục hưng Hy Lạp đến sự hoành tráng của phong cách Beaux-Arts và sự trang trí cầu kỳ của phong cách Art Deco. Các kiến ​​trúc sư và các nhà quy hoạch liên bang đã trao cho những tòa nhà này một vai trò công cộng rõ ràng và một sự hiện diện vật chất mạnh mẽ. Mặt tiền bằng đá, sảnh đường đồ sộ và nội thất được chế tác tỉ mỉ thể hiện sự ổn định, tin cậy và trường tồn. Bưu điện đã đưa chính phủ liên bang trực tiếp vào đời sống thường nhật của người Mỹ.

Ai quyết định điều gì đáng được bảo tồn? Quyền lực và di sản ở Mỹ Latinh

Khi bước vào bảo tàng, dạo bước qua trung tâm lịch sử, hay xem danh sách các di sản được bảo vệ của một quốc gia, chúng ta hiếm khi nghĩ về quá trình đằng sau những lựa chọn đó. Ai đã quyết định, thay mặt cho tất cả chúng ta, rằng một số đồ vật, địa điểm và công trình kiến ​​trúc xứng đáng được bảo tồn và phổ biến, trong khi những thứ khác bị loại bỏ?

Khi nào các công trình kiến ​​trúc bắt đầu có ý nghĩa? Suy nghĩ lại về di sản trong bối cảnh địa phương

Một công trình vẫn đang được điều chỉnh, sửa chữa và tranh luận đã được công nhận là Di sản Thế giới. Một công trình khác, có tầm ảnh hưởng tương đương, phải tồn tại năm thế kỷ trước khi có ai đó xem xét việc bảo vệ nó. Đây không phải là một điều bất thường trong hệ thống di sản; mà chính là hệ thống đó. Trên khắp thế giới, kiến ​​trúc không già đi với tốc độ như nhau bởi vì bản thân thời gian không trung lập. Nó mang tính văn hóa, chính trị và vô cùng bất bình đẳng. Cái mà chúng ta gọi là "di sản" không chỉ đơn thuần là kiến ​​trúc cổ; mà là kiến ​​trúc đã đạt đến đúng thời điểm ở một địa điểm cụ thể.

Di sản chuyển động: Những công trình kiến ​​trúc của Bangkok tiếp tục được đổi mới

Di sản kiến ​​trúc không chỉ là những gì một công trình đã từng có, mà còn là những gì nó tiếp tục trở thành: một quá trình dài xây dựng, tái xây dựng và tái sử dụng theo thời gian. Ở những nơi có cơ hội, sự liên tục này tạo ra một trạng thái nhiều lớp - trong đó du khách có thể chứng kiến, trải nghiệm và cảm nhận sự thay đổi dần dần về cấu trúc, vật liệu, trật tự không gian và cách sử dụng của một công trình, và đôi khi thậm chí còn tham gia vào quá trình chuyển đổi đó.

Di sản sau thất bại: Chúng ta sẽ giữ lại gì từ những sai lầm kiến ​​trúc ngày nay?

Di sản kiến ​​trúc thường được mô tả là những gì trường tồn theo thời gian. Tuy nhiên, sự trường tồn không giải thích được tại sao một số công trình được bảo tồn trong khi những công trình khác lại biến mất. Nhiều tác phẩm hiện được bảo vệ như di sản văn hóa từng bị chỉ trích, tranh cãi hoặc công khai bác bỏ; chúng bị cáo buộc là sai lệch về mặt xã hội, có khiếm khuyết về vật chất hoặc mang tính biểu tượng thái quá. Tuy nhiên, theo thời gian, chính những thiếu sót đó lại trở thành trọng tâm ý nghĩa của chúng khi di sản nổi lên như một quá trình diễn giải chậm và không ổn định.

Ý kiến của bạn

SunGroup
VINGROUP
Rạng Đông
Nam Group
Mây trà shan
Vinmikh